二郎神 菊花

清代 贺双卿
丝丝脆柳。袅破淡烟依旧。向落日秋山影里,还喜花枝未瘦。 苦雨重阳挨过了,亏耐到、小春时候。知今夜、蘸微霜,蝶去自垂首。 生受,新寒浸骨,病来还又。可是我、双卿薄倖,撇你黄昏静后。 月冷阑干人不寐,镇几夜、未松金扣。枉辜却、开向贫家,愁处欲浇无酒。
cuì liǔ niǎo dàn yān jiù xiàng luò qiū shān yǐng   hái huā zhī wèi shòu
chóng yáng āi guò le   kuī nài dào xiǎo chūn shí hou zhī jīn zhàn wēi shuāng   dié chuí shǒu
shēng shòu   xīn hán jìn   bìng lái huán yòu shì shuāng qīng báo xìng   piē huáng hūn jìng hòu
yuè lěng lán gān rén mèi   zhèn wèi sōng jīn kòu wǎng què kāi xiàng pín jiā   chóu chù jiāo jiǔ