二郎神

宋代 吴潜
小亭徙倚,慢一步、立秋千影。渐夕照林梢,晚风池上,缉缉轻寒嫩冷。又是将他春__,酿一种、花愁花病。空客鬓岁迁,征衫人老,倚楼看镜。 还省。故园多少,紫殷红凝。窗外晓莺啼,拂墙金缕,烟柳慵眠乍醒。桃菜踏青,趁蜂随蝶,长负清明时景。凝伫久,蓦听棋边落子,一声声静。
xiǎo tíng   màn qiū qiān yǐng jiàn zhào lín shāo   wǎn fēng chí shàng   qīng hán nèn lěng yòu shì jiāng chūn   _   _   __, niàng zhǒng huā chóu huā bìng kōng bìn suì   qiān zhēng shān   rén lǎo lóu
hái shěng yuán duō shǎo   yān hóng níng chuāng wài xiǎo yīng   qiáng jīn   yān liǔ yōng mián zhà xǐng táo cài qīng   chèn fēng suí dié   zhǎng qīng míng shí jǐng níng zhù jiǔ   tīng biān lào   shēng shēng jìng