耳聩二首

宋代 陆文圭
几年本分做家公,虽是凝顽幸不聋。 何必张皇惊轩暗,更须辛苦望樊龙。 湿窗暗想催花雨,开户遥知戛竹风。 间夜何其将夜半,元来野寺已鸣钟。
nián běn fèn zuò jiā gōng   suī shì níng wán xìng lóng  
zhāng huáng jīng xuān àn   gèng xīn wàng fán lóng  
shī 湿 chuāng àn xiǎng cuī huā   kāi yáo zhī jiá zhú fēng  
jiān jiāng bàn   yuán lái míng zhōng