二华篇

明代 宗臣
我闻西极之精忽堕地,化为巨石如天长。孤根倒插黄河底,奇峰直耸天门旁。 天门牛女不敢渡,斗域羲龙那得翔。上帝闻之恶其彊,擘为二华遥相望。 太者在西少者东,千崖万岭盘晴虹。东来不得数泰岱,西去那复夸崆峒。 中有紫髯白晰三五公,手持绿玉披芙蓉。有时踏天跨白鹿,镇日鞭石挥青龙。 零露不断仙人掌,古雪常吹玉女峰。忽见悲风万里来,苍螭赤蛟何雄哉。 金鳞乍开似飞电,怒角并斗如奔雷。惊沙飘忽天柱动,狂飙迅急坤轴摧。 玉女散发乱峡走,仙人赤脚沧海回。地颤山愁千万里,奇峰片片下沉水。 黄河直上峰头坐,忽散人家室屋里,往往屋上游赤鲤。 千门万户半作鬼,广厦高宫尽成土。白日不闻父老哭,青天唯见魍魉舞,二华二华谁能主。 我闻李侯佩玄珠,截日飞霜天下无。侯今跃马函关去,礼隆招摇为前驱。 千峰明月乱相逐,万里白云惊且呼。侯之往矣何为乎,为我停车华山隅。 手挈蛟螭山下趍,仗剑一一数其辜。山之摧者叱其立,黄河在手如持盂。 山上芙蓉色不枯,仙人玉女复来吹玉竽。侯也与之长相须,千秋万载同欢娱。 侯向二华去,听予二华歌。二华未到歌先到,石走龙吟侯柰何。
wén 西 zhī jīng duò   huà wèi shí tiān cháng gēn dào chā huáng   fēng zhí sǒng tiān mén páng    
tiān mén niú gǎn   dòu lóng de xiáng shàng wén zhī è jiàng bāi   wèi èr huá yáo xiāng wàng    
tài zhě zài 西 shǎo zhě dōng   qiān wàn lǐng pán qíng hóng dōng lái shù tài dài   西 kuā kōng tóng    
zhōng yǒu rán bái sān gōng   shǒu chí 绿 róng yǒu shí tiān kuà bái zhèn 鹿   biān shí huī qīng lóng    
líng duàn xiān rén zhǎng   xuě cháng chuī fēng jiàn bēi fēng wàn lái cāng   chī chì jiāo xióng zāi    
jīn lín zhà kāi shì fēi diàn   jiǎo bìng dòu bēn léi jīng shā piāo tiān zhù dòng kuáng   biāo xùn kūn zhóu cuī    
sàn luàn xiá zǒu   xiān rén chì jiǎo cāng hǎi huí chàn shān chóu qiān wàn   fēng piàn piàn xià chén shuǐ    
huáng zhí shàng fēng tóu zuò   sǎn rén jiā shì   wǎng wǎng shàng yóu chì  
qiān mén wàn bàn zuò guǐ   guǎng 广 shà gāo gōng jǐn chéng bái wén lǎo qīng   tiān wéi jiàn wǎng liǎng èr   huá èr huá shuí néng zhǔ    
wén hóu pèi xuán zhū   jié fēi shuāng tiān xià hóu jīn yuè hán guān   lóng zhāo yáo wèi qián    
qiān fēng míng yuè luàn xiāng zhú   wàn bái yún jīng qiě hóu zhī wǎng wéi wèi   tíng chē huà shān    
shǒu qiè jiāo chī shān xià chí   zhàng jiàn shù shān zhī cuī zhě chì huáng   zài shǒu chí    
shān shàng róng   xiān rén lái chuī hóu zhī zhǎng xiàng qiān   qiū wàn zài tóng huān    
hóu xiàng èr huá   tīng èr huá èr huá wèi dào xiān dào shí   zǒu lóng yín hóu nài