二公再和亦再答之

宋代 苏轼
寒鸡知将晨,饥鹤知夜半。 亦如老病客,遇节常感叹。 光阴等敲石,过眼不容玩。 亲友如抟沙,放手还复散。 羁孤每自笑,寂寞谁肯伴。 元达号神君,(晋循吏乔智明,字元达。 )高论森月旦。 纪明本贤将,(段释之本将家。 )汩没事堆案。 欣然肯相顾,夜阁灯火乱。 盘空愧不饱,酒薄仅堪盥。 雍容许著帽,不怪安石缓。 虽无窈窕人,清唱弄珠贯。 幸有纵横舌,说剑起慵懦。 二豪沉下位,暗火埋湿炭。 岂似草玄人,默默老儒馆。 行看富贵逼,炙手借余暖。 应念苦思归,登楼赋王粲。
hán zhī jiāng chén   zhī bàn  
lǎo bìng   jié cháng gǎn tàn  
guāng yīn děng qiāo shí   guò yǎn róng wán  
qīn yǒu tuán shā   fàng shǒu hái sàn  
měi xiào   shuí kěn bàn  
yuán hào shén jūn     jìn xún qiáo zhì míng   yuán  
  gāo lùn sēn yuè dàn  
míng běn xián jiāng     duàn shì zhī běn jiāng jiā  
  shì duī àn  
xīn rán kěn xiāng   dēng huǒ luàn  
pán kōng kuì bǎo   jiǔ báo jǐn kān guàn  
yōng róng zhù mào   guài ān shí huǎn  
suī yǎo tiǎo rén   qīng chàng nòng zhū guàn  
xìng yǒu zòng héng shé   shuō jiàn yōng nuò  
èr háo chén xià wèi   àn huǒ mái shī 湿 tàn  
shì cǎo xuán rén   lǎo guǎn  
xíng kàn guì   zhì shǒu jiè nuǎn  
yīng niàn guī   dēng lóu wáng càn