二高过访

明代 释函可
小阮如锋锐,大阮淡如水。如锋令人歌,如水令人醉。 共割一片毡,南北馀二里。不约过僧庐,久置人间礼。 趺坐草团中,相视忘我尔。问禅禅不知,问字祸之始。 不见双足间,斑斑馀十趾。正当语笑欢,忽然发长忾。 岂为逼饥寒,各有胸中事。
xiǎo ruǎn fēng ruì   ruǎn dàn shuǐ fēng lìng rén   shuǐ lìng rén zuì
gòng piàn zhān   nán běi èr yuē guò sēng   jiǔ zhì rén jiān
zuò cǎo tuán zhōng   xiāng shì wàng ěr wèn chán chán zhī   wèn huò zhī shǐ
jiàn shuāng jiān   bān bān shí zhǐ zhèng dāng xiào huān   rán zhǎng kài
wèi hán   yǒu xiōng zhōng shì