二风诗。治风诗五篇。至慈

唐代 元结
(古有慈帝,能保静顺以涵万物,故为《至慈》之诗 二章四韵十四句) 至化之深兮,猗猗娭娭。如煦如吹,如负如持, 而不知其慈。故莫周莫止,静和而止。 至化之极兮,瀛瀛溶溶。如涵如封,如随如从, 而不知其功。故莫由莫己,顺时而理。
  yǒu   néng bǎo jìng shùn hán wàn   wèi zhì zhī shī
èr zhāng yùn shí  
zhì huà zhī shēn   chuī   chí  
ér zhī zhōu zhǐ   jìng ér zhǐ
zhì huà zhī   yíng yíng róng róng hán fēng   suí cóng  
ér zhī gōng yóu   shùn shí ér