二风诗十篇 其五 至伤

唐代 元结
夫何伤兮,伤王乎。欲何为乎,将蠹枯矣。无人救乎,蠹枯及矣。 不可救乎,嗟伤王。自为人君,变为人奴。为人君者,忘戒乎。
shāng   shāng wáng wéi   jiāng rén jiù  
jiù   jiē shāng wáng wéi rén jūn   biàn wéi rén wéi rén jūn zhě   wàng jiè