二风诗。乱风诗五篇。至虐

唐代 元结
(古有虐王,昏毒狂忍,无恶不及,故为《至虐》之诗 二章四韵十八句) 夫为君上兮,慈顺明恕,可以化人。忍行昏恣, 独乐其身;一徇所欲,万方悲哀。于斯而喜,当云何哉? 夫为君上兮,兢慎俭约,可以保身,忍行荒惑,虐暴于人; 前世失国,如王者多。于斯不寤,当如之何。
  yǒu nüè wáng   hūn kuáng rěn   è   wèi zhì nüè zhī shī
èr zhāng yùn shí  
wèi jūn shàng   shùn míng shù   huà rén rěn xíng hūn  
shēn   xùn suǒ   wàn fāng bēi āi ér   dāng yún zāi  
wèi jūn shàng   jīng shèn jiǎn yuē   bǎo shēn   rěn xíng huāng huò   nüè bào rén  
qián shì shī guó   wáng zhě duō   dāng zhī