二风诗·乱风诗五篇·至乱

唐代 元结
嘻乎王家,曾有凶王,中世失国,岂非骄荒。复复之难, 令则可忘。 嘻乎乱王,王心何思?暴淫虐惑,无思不为;生人冤怨, 言何极之。
wáng jiā   céng yǒu xiōng wáng   zhōng shì shī guó   fēi jiāo huāng zhī nán  
lìng wàng
luàn wáng   wáng xīn   bào yín nüè huò   wéi   shēng rén yuān yuàn  
yán zhī