二风诗。乱风诗五篇。至惑

唐代 元结
(古有惑王,用奸臣以虐外,宠妖女以乱内,内外用乱, 至于崩亡,故为《至惑》之诗二章六韵二十句) 贤圣为上兮,必俭约戒身,鉴察化人,所以保福也。 如何不思,荒恣是为?上下隔塞,人神怨奰; 敖恶无厌,不畏颠坠。 圣贤为上兮,必用贤正,黜奸佞之臣,所以长久也。 如何反是,以为乱矣?宠邪信惑,近佞好谀;废嫡立庶, 忍为祸谟。
  yǒu huò wáng   yòng jiān chén nüè wài   chǒng yāo luàn nèi   nèi wài yòng luàn  
zhì bēng wáng   wèi zhì huò zhī shī èr zhāng liù yùn èr shí  
xián shèng wéi shàng   jiǎn yuē jiè shēn   jiàn chá huà rén   suǒ bǎo
  huāng shì wèi   shàng xià sāi   rén shén yuàn  
áo è yàn   wèi diān zhuì
shèng xián wéi shàng   yòng xián zhèng   chù jiān nìng zhī chén   suǒ cháng jiǔ
fǎn shì   wéi luàn   chǒng xié xìn huò   jìn nìng hǎo   fèi shù  
rěn wèi huò