二冬

明代 释函是
笑抱閒情自一峰,东亭何处见春容。相期深谷惟明月,不畏寒岩共老松。 带瞑坐醒初夜梦,倚空愁破五更钟。生来傲骨惭烟火,半落溪桥溅短筇。
xiào bào xián qíng fēng   dōng tíng chǔ jiàn chūn róng xiāng shēn wéi míng yuè   wèi hán yán gòng lǎo sōng
dài míng zuò xǐng chū mèng   kōng chóu gēng zhōng shēng lái ào cán yān huǒ   bàn luò qiáo jiàn duǎn qióng