二冬

明代 释函是
凭轩迢望欲携筇,濯濯江山千里从。白尽不曾誇素色,晴来犹自覆青松。 暖消石室一杯茗,寒入峰林几夜钟。试问重裘驴背上,护生堤畔肯从容。
píng xuān tiáo wàng xié qióng   zhuó zhuó jiāng shān qiān cóng bái jǐn céng kuā   qíng lái yóu qīng sōng
nuǎn xiāo shí shì bēi míng   hán fēng lín zhōng shì wèn chóng qiú bèi shàng   shēng pàn kěn cóng róng