阿房宫故基

宋代 汪元量
祖龙筑长城,雄关百二所。 阿房高接天,六国收歌女。 跨海觅仙方,蓬莱眇何许。 欲为不死人,万代秦宫主。 风吹鲍鱼腥,兹事竟虚语。 乾坤反掌间,山河泪如雨。 谁怜素车儿,奉玺纳季父。 楚人斩关来,一炬成焦土。 空余此余基,千秋泣禾黍。
lóng zhù cháng chéng   xióng guān bǎi èr suǒ  
ē páng gāo jiē tiān   liù guó shōu  
kuà hǎi xiān fāng   péng lái miǎo  
wèi rén   wàn dài qín gōng zhǔ  
fēng chuī bào xīng   shì jìng  
qián kūn fǎn zhǎng jiān   shān lèi  
shuí lián chē ér   fèng  
chǔ rén zhǎn guān lái   chéng jiāo  
kòng   qiān qiū shǔ