恩仇

明代 唐寅
恩多成怨,悔只悔,当初不识风流面。 恩变作仇,顿忘了神前咒, 她待要罢手,我何曾开口。
ēn duō chéng yuàn   huǐ zhǐ huǐ   dāng chū shí fēng liú miàn
ēn biàn zuò chóu   dùn wàng le shén qián zhòu  
dài yào shǒu   zēng kāi kǒu