蛾眉云谢照磨李伯贞遗白石

元代 萨都剌
仙人李太白,俊逸天下闻。芙蓉宫锦袍,袖有蛾眉云。 蛾眉山高剑门隔,化为太古一片雪。南州北越行相从,赤日炎风消不得。 今年东海逢故人,海波滟滟葡萄春。酒酣拂袖堕秋水,但觉满座光嶙峋。 夜深酒醒伴狂客,玉井莲开华峰白。海天落月挂奎娄,坐卧犹疑见颜色。 秃兔漫吐蛾眉云,何以报答双南金。古人契义重金石,此物岁寒冰雪心。
xiān rén tài bái   jùn tiān xià wén róng gōng jǐn páo   xiù yǒu é méi yún
é méi shān gāo jiàn mén   huà wèi tài piàn xuě nán zhōu běi yuè xíng xiāng cóng   chì yán fēng xiāo
jīn nián dōng hǎi féng rén   hǎi yàn yàn tao chūn jiǔ hān xiù duò qiū shuǐ   dàn jué mǎn zuò guāng lín xún
shēn jiǔ xǐng bàn kuáng   jǐng lián kāi huá fēng bái hǎi tiān luò yuè guà kuí lóu   zuò yóu jiàn yán
màn é méi yún   bào shuāng nán jīn rén zhòng jīn shí   suì hán bīng xuě xīn