峨嵋亭即席再送

宋代 郭祥正
长江奔来一山裂,两岸崔嵬耸双阙。石人空老薜萝衣,夜夜孤猿啸寒月。 斯亭谁作名峨嵋,颦翠含愁惜离别。浮生后会难再得,况复相看头雪白。 停杯执手聊逡巡,画鼓铜钲莫催客。客行西望紫皇家,紫皇真人驾龙车。 海若驱鲸上金钓,玉女挟春妆宝花。千官称觞祝天寿,箫韶九成奉肴酒。 青霄阔步随鹓鸾,肯向江头恋杨柳。杨柳花飞春日迟,登峨嵋兮送君归。
cháng jiāng bēn lái shān liè   liǎng àn cuī wéi sǒng shuāng quē shí rén kōng lǎo luó   yuán xiào hán yuè    
tíng shuí zuò míng é méi   pín cuì hán chóu bié shēng hòu huì nán zài kuàng   xiāng kàn tou xuě bái    
tíng bēi zhí shǒu liáo qūn xún   huà tóng zhēng cuī xíng wàng 西 huáng jiā   huáng zhēn rén jià lóng chē    
hǎi ruò jīng shàng jīn diào   xié chūn zhuāng bǎo huā qiān guān chēng shāng zhù tiān shòu xiāo 寿   sháo jiǔ chéng fèng yáo jiǔ    
qīng xiāo kuò suí yuān luán   kěn xiàng jiāng tóu liàn yáng liǔ yáng liǔ huā fēi chūn chí dēng   é méi sòng jūn guī