峨眉老人别子歌

宋代 谢翱
峨眉有老人,奉命过嵩少。天风吹西翼,冉冉明夕照。 湿尘纷堕天,发白更待报。有子为异物,不得入家庙。 恸哭东南云,相望沧海峤。青鸟年年来,寄书久不到。
é méi yǒu lǎo rén   fèng mìng guò sōng shǎo tiān fēng chuī 西 rǎn   rǎn míng zhào    
shī 湿 chén fēn duò tiān   bái gèng dài bào yǒu zi wèi   jiā miào    
tòng dōng nán yún   xiāng wàng cāng hǎi qiáo qīng niǎo nián nián lái   shū jiǔ dào