峨嵋道人拳歌

明代 唐顺之
浮屠善幻多技能,少林拳法世希有。 道人更自出新奇,乃是深山白猿授。 是日茅堂秋气高,霜薄风微静枯柳。 忽然竖发一顿足,崖石迸裂惊砂走。 去来星女掷灵梭,夭矫天魔翻翠袖。 舑含沙鬼戏人,髬{髟思}崟磨牙薙捕兽。 形人自诧我无形,或将跟絓示之肘。 险中呈巧众尽惊,拙里藏机人莫究。 汉京寻撞未趫捷,海□眩人空抖擞。 番身直指日车停,缩首斜钻针眼溜。 百折连腰尽无骨,一撒通身皆是手。 犹言技痒试贾勇,低蹲更作狮子吼。 兴阑顾影却自惜,肯使天机俱泄漏。 余奇未竟已收场,鼻息无声神气守。 道人变化固不测,跳上蒲团如木耦。
shàn huàn duō néng   shǎo lín quán shì yǒu  
dào rén gēng chū xīn   nǎi shì shēn shān bái yuán shòu  
shì máo táng qiū gāo   shuāng báo fēng wēi jìng liǔ  
rán shù dùn   shí bèng liè jīng shā zǒu  
lái xīng zhì líng suō   yāo jiǎo tiān fān cuì xiù  
tān hán shā guǐ rén     { biāo   } yín shòu  
xíng rén chà xíng   huò jiāng gēn guà shì zhī zhǒu  
xiǎn zhōng chéng qiǎo zhòng jǐn jīng   zhuō cáng rén jiū  
hàn jīng xún zhuàng wèi qiáo jié   hǎi   xuàn rén kōng dǒu sǒu  
fān shēn zhí zhǐ chē tíng   suō shǒu xié zuān zhēn yǎn liū  
bǎi zhé lián yāo jǐn   tōng shēn jiē shì shǒu  
yóu yán yǎng shì yǒng   dūn gèng zuò shī zi hǒu  
xīng lán yǐng què   kěn shǐ 使 tiān xiè lòu  
wèi jìng shōu chǎng   shēng shén shǒu  
dào rén biàn huà   tiào shàng tuán ǒu