鹅峰居士以地黄遗病翁因为作引

宋代 刘子翚
君不见咸阳之原,泾渭之间。 灵苗丛生绿芊绵,春风莽莽胶晴烟。 天马嚼齕黄金涎,渴喷清流香浮川。 年深骏足宵腾迈,目有神光破昏昧。 方经夸异傥不诬,伊人服之功必倍。 君空种药南山隅,紫花褐实连庭除。 长鑱斸掘动云壤,婉婉尽拔生龙须。 饮之清醥观其德,宛如君子弥温克。 浮沈讵恤世论量,蒸曝益见中腴泽。 我年三十号病翁,空斋药杵声珑冬。 未能医国惭君赐,旧书且读蝇头字。
jūn jiàn xián yáng zhī yuán   jīng wèi zhī jiān  
líng miáo cóng shēng 绿 qiān mián   chūn fēng mǎng mǎng jiāo qíng yān  
tiān jué huáng jīn xián   pēn qīng liú xiāng chuān  
nián shēn jùn xiāo téng mài   yǒu shén guāng hūn mèi  
fāng jīng kuā tǎng   rén zhī gōng bèi  
jūn kōng zhǒng yào nán shān   huā shí lián tíng chú  
zhǎng chán zhú jué dòng yún rǎng   wǎn wǎn jǐn shēng lóng  
yǐn zhī qīng piǎo guān   wǎn jūn zi wēn  
shěn shì lùn liàng   zhēng jiàn zhōng  
nián sān shí hào bìng wēng   kōng zhāi yào chǔ shēng lóng dōng  
wèi néng guó cán jūn   jiù shū qiě yíng tóu