独坐吟

唐代 秦韬玉
客愁不尽本如水,草色含情更无已。 又觉春愁似草生,何人种在情田里。
chóu jìn běn shuǐ   cǎo hán qíng gèng
yòu jué chūn chóu shì cǎo shēng   rén zhǒng zài qíng tián