独坐二首

唐代 杜甫
竟日雨冥冥,双崖洗更青。水花寒落岸,山鸟暮过庭。 暖老须燕玉,充饥忆楚萍。胡笳在楼上,哀怨不堪听。 白狗斜临北,黄牛更在东。峡云常照夜,江月会兼风。 晒药安垂老,应门试小童。亦知行不逮,苦恨耳多聋。
jìng míng míng   shuāng gèng qīng shuǐ huā hán luò àn   shān niǎo guò tíng
nuǎn lǎo yàn   chōng chǔ píng jiā zài lóu shàng   āi yuàn kān tīng
bái gǒu xié lín běi   huáng niú gèng zài dōng xiá yún cháng zhào   jiāng yuè huì jiān fēng
shài yào ān chuí lǎo   yìng mén shì xiǎo tóng zhī xíng dǎi   hèn ěr duō lóng