独坐

元代 韩奕
世味老来淡,闭门欣独居。 一闲僧亦羡,多癖友常疏。 竹露头梳冷,茶烟梦觉初。 诗怀并酒兴,不乐复何如。
shì wèi lǎo lái dàn   mén xīn  
xián sēng xiàn   duō yǒu cháng shū  
zhú tóu shū lěng   chá yān mèng jué chū  
shī huái 怀 bìng jiǔ xìng