度筰

宋代 陆游
翩翩翻翻筰受风,行人疾走缘虚空,回观目眩浪花上,小跌身裹蛟涎中。 汗沾两握色如菜,数乘此险私自怪。 九折元非叱驭行,千金空犯垂堂戒。 此身老大足悲伤,岁岁天涯忆故乡。 安得画船明月夜,满川歌吹入盘阊。
piān piān fān fān zuó shòu fēng   xíng rén zǒu yuán kōng   huí guān xuàn làng huā shàng   xiǎo diē shēn guǒ jiāo xián zhōng  
hàn zhān liǎng cài   shù chéng xiǎn guài  
jiǔ zhé yuán fēi chì xíng   qiān jīn kōng fàn chuí táng jiè  
shēn lǎo bēi shāng   suì suì tiān xiāng  
ān huà chuán míng yuè   mǎn chuān chuī pán chāng