独坐

宋代 陈师道
文章平日事,风竹莫年须。 衰疾悬知此,霜毛不更除。 一丘吾欲往,百亩有如无。 魑魅须游子,乾坤著腐儒。 扣门闻啄木,唤酒有提壼。 门径无行迹,秋来不遣锄。
wén zhāng píng shì   fēng zhú nián  
shuāi xuán zhī   shuāng máo gēng chú  
qiū wǎng   bǎi yǒu  
chī mèi yóu   qián kūn zhù  
kòu mén wén zhuó   huàn jiǔ yǒu kǔn  
mén jìng xíng   qiū lái qiǎn chú