独坐

宋代 方泽
平时怀独往,垂老患馀身。林蔚常疑晚,山暄每过春。 月来初有客,云去乍无邻。独喜阶前鸟,忘机旦暮驯。
píng shí huái 怀 wǎng   chuí lǎo huàn shēn lín wèi cháng wǎn shān   xuān měi guò chūn    
yuè lái chū yǒu   yún zhà lín jiē qián niǎo wàng   dàn xùn