独坐

宋代 孙觌
真境闲自见,衰容老更侵。却无愁可解,祇有病相寻。 莫引千钧发,须存一寸心。澹然无愠喜,龟息自深深。
zhēn jìng xián xiàn   shuāi róng lǎo gēng qīn què chóu jiě   yǒu bìng xiāng xún
yǐn qiān jūn   cún cùn xīn dàn rán yùn   guī shēn shēn