独酌谣二首

宋代 曹勋
我有一樽酒,来自故人家。 故人久相别,十载隔天涯。 相思不相见,对月开注霞。 一酌延清风。清风为我开灵襟。 再酌劝明月,明光徘徊冷光发。 三酌望故人,明月清风颜色。 高歌起舞赓长谣,声裂金石贯曾碧。 伯伦已死渊明殂,蜾蠃螟蛉漫充塞。 须臾各罢玉壶空,醉觉长天不盈尺。
yǒu zūn jiǔ   lái rén jiā
rén jiǔ xiāng bié   shí zài tiān
xiāng xiāng jiàn   duì yuè kāi zhù xiá
zhuó yán qīng fēng qīng fēng wèi kāi líng jīn
zài zhuó quàn míng yuè   míng guāng pái huái lěng guāng
sān zhuó wàng rén   míng yuè qīng fēng yán
gāo gēng zhǎng yáo   shēng liè jīn shí guàn céng
lún yuān míng   guǒ luǒ míng líng màn chōng
kōng   zuì jué cháng tiān yíng chǐ