独酌谣二首
春风著意怜芳草,芳草荣时春自生。
人生欢少别离多,有酒当歌自倾倒。
莫教憔悴损容光,白发苍颜为谁好。
chūn
春
fēng
风
zhù
著
yì
意
lián
怜
fāng
芳
cǎo
草
,
fāng
芳
cǎo
草
róng
荣
shí
时
chūn
春
zì
自
shēng
生
。
。
rén
人
shēng
生
huān
欢
shǎo
少
bié
别
lí
离
duō
多
,
yǒu
有
jiǔ
酒
dāng
当
gē
歌
zì
自
qīng
倾
dǎo
倒
。
。
mò
莫
jiào
教
qiáo
憔
cuì
悴
sǔn
损
róng
容
guāng
光
,
bái
白
fà
发
cāng
苍
yán
颜
wèi
为
shuí
谁
hǎo
好
。
。