独酌

唐代 权德舆
独酌复独酌,满盏流霞色。身外皆虚名,酒中有全德。 风清与月朗,对此情何极。
zhuó zhuó   mǎn zhǎn liú xiá shēn wài jiē míng   jiǔ zhōng yǒu quán
fēng qīng yuè lǎng   duì qíng