独酌

唐代 杜甫
步屦深林晚,开樽独酌迟。仰蜂黏落絮,行蚁上枯梨。 薄劣惭真隐,幽偏得自怡。本无轩冕意,不是傲当时。
shēn lín wǎn   kāi zūn zhuó chí yǎng fēng nián luò   xíng shàng
báo liè cán zhēn yǐn   yōu piān de běn xuān miǎn   shì ào dāng shí