独酌

唐代 李白
春草如有意,罗生玉堂阴。东风吹愁来,白发坐相侵。 独酌劝孤影,闲歌面芳林。长松尔何知,萧瑟为谁吟。 手舞石上月,膝横花间琴。过此一壶外,悠悠非我心。
chūn cǎo yǒu   luó shēng táng yīn dōng fēng chuī chóu lái   bái zuò xiāng qīn
zhuó quàn yǐng   xián miàn fāng lín cháng sōng ěr zhī   xiāo wèi shuí yín
shǒu shí shàng yuè   héng huā jiān qín guò wài   yōu yōu fēi xīn