读郑康成传有感

清代 王昌麟
神凤有灵羽,超然随所向。俗网安可撄,敛翮归昆阆。 郑公少不羁,抗志浮云上。初登京兆堂,继谒扶风帐。 希圣已知津,当仁无与让。还山自读书,庭草吐奇状。 既构豺虎昏,弥忧礼乐旷。伐檀俟河清,覃思老逾壮。 遂振六籍尘,存为千载贶。馀生亦好游,燕楚空流浪。 明月照虚堂,鸡犬延馀望。身世何冤亲,久欲遵微尚。 所患德未成,惭逢北海相。
shén fèng yǒu líng   chāo rán suí suǒ xiàng wǎng ān yīng   liǎn guī kūn láng
zhèng gōng shǎo   kàng zhì yún shàng chū dēng jīng zhào táng   fēng zhàng
shèng zhī jīn   dāng rén ràng hái shān shū   tíng cǎo zhuàng
gòu chái hūn   yōu yuè kuàng tán qīng   tán lǎo zhuàng
suì zhèn liù chén   cún wèi qiān zǎi kuàng shēng hǎo yóu   yàn chǔ kōng liú làng
míng yuè zhào táng   quǎn yán wàng shēn shì yuān qīn   jiǔ zūn wēi shàng
suǒ huàn wèi chéng   cán féng běi hǎi xiàng