读赵公受偶尔吟
一编偶尔寄穷荒,才读诗题泪已汪。古道多年堙蔓草,人间此日见文章。
三山一诺千金尽,双袖长歌五岭香。再拜雪天重阅竟,杖头瞬息到家乡。
yī
一
biān
编
ǒu
偶
ěr
尔
jì
寄
qióng
穷
huāng
荒
,
cái
才
dú
读
shī
诗
tí
题
lèi
泪
yǐ
已
wāng
汪
gǔ
。
dào
古
duō
道
nián
多
yīn
年
màn
堙
cǎo
蔓
rén
草
,
jiān
人
cǐ
间
rì
此
jiàn
日
wén
见
zhāng
文
章
。
sān
三
shān
山
yí
一
nuò
诺
qiān
千
jīn
金
jǐn
尽
,
shuāng
双
xiù
袖
cháng
长
gē
歌
wǔ
五
lǐng
岭
xiāng
香
zài
。
bài
再
xuě
拜
tiān
雪
zhòng
天
yuè
重
jìng
阅
zhàng
竟
,
tóu
杖
shùn
头
xī
瞬
dào
息
jiā
到
xiāng
家
乡
。