读张志和传

宋代 段克己
一叶轻舟一钓纶,朝廷无处觅玄真。太虚明月为知己,细雨斜风不著人。 西塞贪看飞白鹭,东华忘却软红尘。还思扰扰求名者,肯信人閒有逸民。
qīng zhōu diào lún   cháo tíng chǔ xuán zhēn tài míng yuè wèi zhī   xié fēng zhù rén
西 sāi tān kàn fēi bái   dōng huá wàng què ruǎn hóng chén hái rǎo rǎo qiú míng zhě   kěn xìn rén xián yǒu mín