读杖人师武夷遗草因怀武夷虎啸洞诸胜

清代 屈大均
我昔游五岳,身骑二茅龙。惊风忽然起东海,日月吹落金银宫。 愁将白发三千丈,归去朱明四百峰。朱明洞里多仙客,饵我云母颜光泽。 时偕玉女侍轩辕,不共安期干项籍。闻钟又复證无生,足踏空王顶上行。 冲霄一剑如秋水,彻夜双箫响太清。饮光尊者频招手,飘然遂至凤凰城。 尊者玉毫何宛转,手把芙蓉微笑展。可怜楼上相见时,玲珑秋月珠帘捲。 江南乱后草离离,回首青山隗我师。未将电足酬支遁,空对冰弦忆子期。 当时语我武夷好,九曲清溪流浩浩。接笋峰前多紫云,飞猿岭上饶芝草。 几度安禅在翠微,天花绕座鸟衔飞。茅户只今委苔藓,嗟予振策何时归。 空读遗书开玉箧,太山颓笑伤何及。姑射仙人不降生,茫茫天下皆臣妾。 苏门一啸如鸾音,散入天风不可寻。凭谁寄与武夷客,会取高山流水心。
yóu yuè   shēn èr máo lóng jīng fēng rán dōng hǎi   yuè chuī luò jīn yín gōng
chóu jiāng bái sān qiān zhàng   guī zhū míng bǎi fēng zhū míng dòng duō xiān   ěr yún yán guāng
shí xié shì xuān yuán   gòng ān gàn xiàng wén zhōng yòu zhèng shēng   kōng wáng dǐng shàng xíng
chōng xiāo jiàn qiū shuǐ   chè shuāng xiāo xiǎng tài qīng yǐn guāng zūn zhě pín zhāo shǒu   piāo rán suì zhì fèng huáng chéng
zūn zhě háo wǎn zhuǎn   shǒu róng wēi xiào zhǎn lián lóu shàng xiàng jiàn shí   líng lóng qiū yuè zhū lián juǎn
jiāng nán luàn hòu cǎo   huí shǒu qīng shān kuí shī wèi jiāng diàn chóu zhī dùn   kōng duì bīng xián
dāng shí hǎo   jiǔ qīng liú hào hào jiē sǔn fēng qián duō yún   fēi yuán lǐng shàng ráo zhī cǎo
ān chán zài cuì wēi   tiān huā rào zuò niǎo xián fēi máo zhī jīn wěi tái xiǎn   jiē zhèn shí guī
kōng shū kāi qiè   tài shān tuí xiào shāng shè xiān rén jiàng shēng   máng máng tiān xià jiē chén qiè
mén xiào luán yīn   sàn tiān fēng xún píng shuí   huì gāo shān liú shuǐ xīn