读张曲江集

唐代 皎然
相公乃天盖,人文佐生成。立程正颓靡,绎思何纵横。 春杼弄缃绮,阳林敷玉英。飘然飞动姿,邈矣高简情。 后辈惊失步,前修敢争衡。始欣耳目远,再使机虑清。 体正力已全,理精识何妙。昔年歌阳春,徒推郢中调。 今朝听鸾凤,岂独羡门啸。帝命镇雄州,待济寄上流。 才兼荆衡秀,气助潇湘秋。逸荡子山匹,经奇文畅俦。 沈吟未终卷,变态纷难数。曜耳代明珰,袭衣同芳杜。 愔愔闻玉磬,寤寐在灵府。
xiàng gōng nǎi tiān gài   rén wén zuǒ shēng chéng chéng zhèng tuí   zòng héng
chūn zhù nòng xiāng   yáng lín yīng piāo rán fēi dòng 姿   miǎo gāo jiǎn qíng
hòu bèi jīng shī   qián xiū gǎn zhēng héng shǐ xīn ěr yuǎn   zài shǐ 使 qīng
zhèng quán   jīng shí miào nián yáng chūn   tuī yǐng zhōng diào
jīn zhāo tīng luán fèng   xiàn mén xiào mìng zhèn xióng zhōu   dài shàng liú
cái jiān jīng héng xiù   zhù xiāo xiāng qiū dàng shān   jīng wén chàng chóu
shěn yín wèi zhōng juǎn   biàn tài fēn nán shù yào ěr dài míng dāng   tóng fāng
yīn yīn wén qìng   mèi zài líng