读张李二生文赠石生先

宋代 欧阳修
先生二十年东鲁,能使鲁人皆好学。 其间张续与李常,剖琢珉石得天璞。 大圭虽不假雕瑑,但未磨礲出圭角。 二生固是天下宝,岂与先生私褚橐。 先生示我何矜夸,手携文编谓新作。 得之数日未暇读,意欲百事先屏却。 夜归独坐南窗下,寒烛青荧如熠爚。 病眸昏浊乍开缄,灿若月星明错落。 辞严意正质非俚,古味虽淡醇不薄。 千年佛老贼中国,祸福依凭群党恶。 拔根掘窟期必尽,有勇无前力何荦。 乃知二子果可用,非独词坚由志确。 朝廷清明天子圣,阳德汇进群阴剥。 大烹养贤有列鼎,岂久师门共藜藿。 予惭职谏未能荐,有酒且慰先生酌。
xiān sheng èr shí nián dōng   néng shǐ 使 rén jiē hào xué  
jiān zhāng cháng   pōu zhuó mín shí tiān  
guī suī jiǎ diāo zhuàn   dàn wèi lóng chū guī jiǎo  
èr shēng shì tiān xià bǎo   xiān sheng chǔ tuó  
xiān sheng shì jīn kuā   shǒu xié wén biān wèi xīn zuò  
zhī shù wèi xiá   bǎi shì xiān píng què  
guī zuò nán chuāng xià   hán zhú qīng yíng yuè  
bìng móu hūn zhuó zhà kāi jiān   càn ruò yuè xīng míng cuò luò  
yán zhèng zhì fēi   wèi suī dàn chún báo  
qiān nián lǎo zéi zhōng guó   huò píng qún dǎng è  
gēn jué jǐn   yǒu yǒng qián luò  
nǎi zhī èr zi guǒ yòng   fēi jiān yóu zhì què  
cháo tíng qīng míng tiān shèng   yáng huì jìn qún yīn  
pēng yǎng xián yǒu liè dǐng   jiǔ shī mén gòng huò  
cán zhí jiàn wèi néng jiàn   yǒu jiǔ qiě wèi xiān sheng zhuó