读元史三首 其一

清代 顾嗣立
中原皇纲失,宗社如山崩。读书遭兵燹,灭没无一存。 伟哉姚公茂,绝学能相承。军中来江汉,窦许号得朋。 读书鸣琴下,圣贤接寝兴。宝剑抉浮云,手扶日月升。 经学唱西北,文物得未曾。茫茫六合内,独让斯人能。
zhōng yuán huáng gāng shī   zōng shè shān bēng shū zāo bīng xiǎn   miè cún
wěi zāi yáo gōng mào   jué xué néng xiāng chéng jūn zhōng lái jiāng hàn   dòu hào de péng
shū míng qín xià   shèng xián jiē qǐn xīng bǎo jiàn jué yún   shǒu yuè shēng
jīng xué chàng 西 běi   wén wèi céng máng máng liù nèi   ràng rén néng