读渊明诗

宋代 杨万里
少年喜读书,晚悔昔草草。 迨今得书味,又恨身巳老。 渊明非生面,稚刿识巳早。 极知人更贤,未契诗独好。 尘中谈久睽,暇处目偶到。 故交了无改,乃似未见宝。 貌同觉神异,旧翫出新妙。 琱空那有痕,灭迹不须扫。 腹胂八珍初,天巧万象表。 向来心独苦,肤见欲幽讨。 寄谢颖滨翁,何谓淡且槁。
shào nián shū   wǎn huǐ cǎo cǎo  
dài jīn shū wèi   yòu hèn shēn lǎo  
yuān míng fēi shēng miàn   zhì guì shí zǎo  
zhī rén gèng xián   wèi shī hǎo  
chén zhōng tán jiǔ kuí   xiá chù ǒu dào  
jiāo liǎo gǎi   nǎi shì wèi jiàn bǎo  
mào tóng jué shén   jiù wán chū xīn miào  
diāo kōng yǒu hén   miè sǎo  
shèn zhēn chū   tiān qiǎo wàn xiàng biǎo  
xiàng lái xīn   jiàn yōu tǎo  
xiè yǐng bīn wēng   wèi dàn qiě gǎo