读渊明诗

宋代 陆游
渊明甫六十,遽觉前途迮,作诗颇感慨,自谓当去客。 吾年久过此,霜雪纷满帻,岂惟仆整驾,已迫牛负轭。 奈何不少警,玩此白驹隙。 倾身事诗酒,废日弄泉石;梅花何预汝,一笑从渠索。 顾以有限身,儿戏作无益。 一床宽有余,虚室自生白,要当弃百事,言从老聃役。
yuān míng liù shí   jué qián   zuò shī gǎn kǎi   wèi dāng
nián jiǔ guò   shuāng xuě fēn mǎn   wéi zhěng jià   niú è
nài shǎo jǐng   wán bái
qīng shēn shì shī jiǔ   fèi nòng quán shí   méi huā   xiào cóng suǒ
yǒu xiàn shēn   ér zuò
chuáng kuān yǒu   shì shēng bái   yào dāng bǎi shì   yán cóng lǎo dān