杜宇

宋代 陆游
杜宇虽微禽,用意举世稀。 念昔春盛时。 天地皆芳非,杜宇默无声,不畏百鸟讥。 东君将促驾,乃独号鸣悲,日夜不肯休,流血沾其衣。 念言身尚存,乃使春独归!饮啄虽如昔,此身当畴依?月明抱树枝,敢忘此歔欷。 虽无精卫劳,区区亦庶几。 寄言天壤间,勿谓斯禽微。
suī wēi qín   yòng shì  
niàn chūn shèng shí  
tiān jiē fāng fēi   shēng   wèi bǎi niǎo  
dōng jūn jiāng jià   nǎi hào míng bēi   kěn xiū   liú xiě zhān  
niàn yán shēn shàng cún   nǎi shǐ 使 chūn guī   yǐn zhuó suī   shēn dāng chóu   yuè míng bào shù zhī   gǎn wàng  
suī jīng wèi láo   shù  
yán tiān rǎng jiān   wèi qín wēi