独游二首

唐代 皎然
性野趣无端,春晴路又干。逢泉破石弄,放鹤向云看。 好僻谁相似,从狂我自安。芳洲亦有意,步上白沙滩。 临水兴不尽,虚舟可同嬉。还云与归鸟,若共山僧期。 世事吾不预,此心谁得知。西峰有禅老,应见独游时。
xìng duān   chūn qíng yòu gàn féng quán shí nòng   fàng xiàng yún kàn
hǎo shuí xiāng   cóng kuáng ān fāng zhōu yǒu   shàng bái shā tān
lín shuǐ xīng jìn   zhōu tóng hái yún guī niǎo   ruò gòng shān sēng
shì shì   xīn shuí zhī 西 fēng yǒu chán lǎo   yīng jiàn yóu shí