独游

宋代 陆游
地僻少人迹,身闲思独游。 荒村更阻雨,衰鬓不禁秋。 断续呼牛笛,横斜放鸭舟。 残年澹无事,随处送悠悠。
shǎo rén   shēn xián yóu  
huāng cūn gèng   shuāi bìn jīn qiū  
duàn niú   héng xié fàng zhōu  
cán nián dàn shì   suí chù sòng yōu yōu