独游

宋代 唐庚
是日游于独,乃情知者谁。时光新旧岁,节物浅深枝。 鸦攫春祠敏,鸢窥野烧痴。田园有妙理,吾悔得之迟。
shì yóu   nǎi qíng zhī zhě shuí shí guāng xīn jiù suì jié   qiǎn shēn zhī    
jué chūn mǐn   yuān kuī shāo chī tián yuán yǒu miào   huǐ zhī chí