读易赠熊体贞孙倩 其五

明代 王夫之
文王既没,文其在兹。赫赫明明,有彖有辞。志非所问,义著于蓍。 日不可炀,天不可帷。宵人窃烛,不照须眉。周道茂草,别趋路歧。 弄方如砌,画圆如规。星历相窜,巫觋是师。天化地产,玩如行棋。 以谋羹炙,以询淫嬉。神所不告,覆讥其违。修吉悖凶,天鉴在斯。 皇天弗尚,吾为尔危。
wén wáng méi   wén zài míng míng yǒu   tuàn yǒu zhì fēi suǒ wèn zhù   shī      
yáng   tiān wéi xiāo rén qiè zhú   zhào méi zhōu dào mào cǎo bié        
nòng fāng   huà yuán guī xīng xiāng cuàn   shì shī tiān huà chǎn wán   xíng      
móu gēng zhì   xún yín shén suǒ gào   wéi xiū bèi xiōng tiān jiàn   zài      
huáng tiān shàng   wéi ěr wēi