独饮

宋代 陆游
怪怪奇奇不自惩,晚途犹复气横膺。 觥船那待清歌劝,酒到愁边量自增。
guài guài chéng   wǎn yóu héng yīng  
gōng chuán dài qīng quàn   jiǔ dào chóu biān liàng zēng