读易

宋代 吕本中
春温疮疥繁,衣敝虮虱细。颓然坐南轩,读易初有味。 初看象数殊,忽此爻彖异。纷纷者众说,行各半途滞。 大言累千百,杂说记一二。坐令天人分,复以小大计。 或强出枝叶,或自起旒赘。孰能言语表,能使意独至。 空中本无华,眼病因有翳。沈思忽有得,是则入精义。 吾生晚闻道,岁月今少憩。遗经日在眼,似足了一世。 临流濯垢衣,尚勿惜馀弃。
chūn wēn chuāng jiè fán   shī tuí rán zuò nán xuān   chū yǒu wèi    
chū kàn xiàng shù shū   yáo tuàn fēn fēn zhě zhòng shuō xíng   bàn zhì    
yán lèi qiān bǎi   shuō èr zuò lìng tiān rén fēn   xiǎo    
huò qiáng chū zhī   huò liú zhuì shú néng yán biǎo néng   shǐ 使 zhì    
kōng zhōng běn huá   yǎn bìng yīn yǒu shěn yǒu de shì   jīng    
shēng wǎn wén dào   suì yuè jīn shǎo jīng zài yǎn shì   le shì    
lín liú zhuó gòu   shàng