读易

宋代 陆游
老喜杜门常谢客,病惟读易不迎医。 冬来更愧乖慵甚,醉过收荞下麦时。
lǎo mén cháng xiè   bìng wéi yíng  
dōng lái gèng kuì guāi yōng shén   zuì guò shōu qiáo xià mài shí