读易

明代 于谦
太极本无形,阴阳互消长。庖牺百王先,作易原俯仰。 卦画以一陈,人文日宣朗。文王系卦辞,吉凶指诸掌。 周孔更发明,此道该穹壤。濂溪论理微,康节推数广。 程朱述传义,明白非惚恍。半夜一声雷,千门忽然敞。 月窟与天根,乘风恣来往。焚香诵韦编,悠然动遐想。
tài běn xíng   yīn yáng xiāo zhǎng páo bǎi wáng xiān   zuò yuán yǎng
guà huà chén   rén wén xuān lǎng wén wáng guà   xiōng zhǐ zhū zhǎng
zhōu kǒng gèng míng   dào gāi qióng rǎng lián lùn wēi   kāng jié tuī shù guǎng 广
chéng zhū shù chuán   míng bai fēi huǎng bàn shēng léi   qiān mén rán chǎng
yuè tiān gēn   chéng fēng lái wǎng fén xiāng sòng wéi biān   yōu rán dòng xiá xiǎng